Chị đến với nghề lồng tiếng là do tình cờ hay chủ định? Chị đã rèn luyện nghề nghiệp của mình như thế nào? Và chị có cảm thấy ngại khi lồng tiếng mà có người thân (thí dụ như chồng, con...) đứng xem không? (Nguyễn Thị Thanh Thùy - TP.HCM)
Bích Ngọc tốt nghiệp trường NTSK II (TP.HỒ CHÍ MINH) năm 1985, khoa diễn viên kịch nói khóa 5. Đã diễn trên sân khấu Đoàn kịch Kim Cương. Năm 1991, TVB mở khóa tuyển diễn viên lồng tiếng Ngọc thi vào, đậu, học và làm việc cho Sài Gòn Phim đến nay. Không có gì ngại khi có người thân đứng xem, mà ngược lại còn vui nữa.
Chị Ngọc ơi, đã bảo lồng tiếng là khóc cười cùng nhân vật, có khi nào chị đến phòng thu với một tâm trạng ngược lại với nhân vật đang thủ diễn không? Nếu có, chị làm gì để dung hòa tình trạng đó? Cuối thư em cầu chúc chị Ngọc, tre, khỏe mãi, và vẫn là người phụ nữ mà em kính mến nhứt, qua câu nói: "Má ơi, con thương má lắm!" (Nguyễn Hữu Thịnh - TP.HCM)
Khi đang diễn xuất tất cả những gì thuộc về cá nhân đều quên hết. Phải "quẳng gánh lo đi mà... làm việc."
Là diễn viên lồng tiếng, cô đã lồng tiếng cho rất nhiều nhân vật. Trong đó, mỗi nhân vật là mỗi tính cách khác nhau hay nói là tính cách của họ rất khác nhau. Vậy cô sẽ làm gì để thể hiện thành công tính cách của nhân vật trong phim? Và lỡ trong nhóm có trục trặc gì, cô phải đảm nhận 2 hay 3 vai cùng lúc cô sẽ đối phó bằng cách nào? (Phạm Thụy Kim Phượng - Nha Trang)
Là diễn viên sân khấu nên việc thể hiện tính cách nhân vật đối với Bích Ngọc không khó lắm. Nếu phải thể hiện nhiều vai cùng lúc, thì tùy tính cách, độ tuổi của nhân vật mà lồng giọng khác nhau. Thanh đới giống như dây đàn vậy, có nốt trầm, bổng, du dương... tùy mình đàn thôi. Có điều, nhiều khi đau cổ họng lắm.
Niềm hạnh phúc lớn nhất của mỗi người là được thực hiện lý tưởng, mục tiêu nghề nghiệp của mình. Nếu vì hoàn cảnh nào đó, chị không thể tiếp tục lồng tiếng, chị cảm nghĩ như thế nào? Với niềm say mê công việc, hết lòng cống hiến cho nghệ thuật, có bao giờ chị cảm thấy chán nản vì nghĩ rằng mình mãi là kẻ đứng sau hậu trường? (Ngọc Phụng - TP.HCM)
Đã chấp nhận nghề lồng tiếng, đương nhiên chị chấp nhận đứng sau hậu trường. Chị sẽ rất buồn nếu không được làm công việc mình yêu thích. Nhưng lúc đó có thể chị sẽ trở lại sân khấu. Nếu không trở lại sân khấu thì trở lại cuộc đời. Vì sân khấu là cuộc đời, cuộc đời là sân khấu mà.
Em còn nhớ, có lần chị trả lời câu hỏi: "Nếu được nói một câu từ đáy lòng mình, chị sẽ nói câu gì?" Em nhớ rất rõ câu trả lời của chị: "Má ơi, con thương má lắm!". Em thật sự xúc động và cũng rất ngạc nhiên. Tại sao không là: Ba ơi, con thương ba lắm, hoặc anh chị em gì đó? Em nghĩ không lẽ đối với chị, công ơn nuôi dưỡng của mẹ lớn hơn, đáng nhớ hơn người cha sao? (Lê Thị Ngọc Huệ - An Giang)
Khi chị chưa đầy 1 tuổi thì cha mất. Hơn ba mươi năm má chị một mình góa bụa nuôi con với đồng lương giáo viên ít ỏi của mình. Các anh chị và chị là 6 người đều được ăn học, lớn khôn và thành tài. Đối với chị, Mẹ không chỉ là tình thương yêu, lòng tôn kính mà còn là niềm tự hào nữa. Vậy đó, chắc em đã hiểu vì sao "Má ơi! Con thương má lắm" rồi phải không?
Chị có vui sướng với công việc mình đang làm không? Giả sử gặp phải một trở ngại nào đó trong cuộc sống, bắt buộc phải chọn một trong hai: nghề nghiệp và gia đình. Chị sẽ làm gì khi gặp trường hợp đó? (Trần Uyên Phương - TP.HCM)
Cám ơn em đã hiểu và thông cảm với người trong nghề, chị rất vui khi được làm công việc này. Nếu phải chọn lựa giữa nghề nghiệp và gia đình. Chị sẽ chọn gia đình. Tạo một sự êm ấm làm nền tảng trước rồi từ từ tìm cách thuyết phục gia đình cho mình được theo nghề yêu thích. Em biết không, đấy là kế "lùi một bước để... lấy trớn" đó mà!
Lời tòa soạn: Bích Ngọc nhờ Đất Mũi Chuyên Đề chuyển lời cảm ơn tất cả các bạn đã viết thư thăm hỏi, giao lưu và đặt câu hỏi. Bích Ngọc "chấm" câu hỏi của bạn đọc Lê Thị Ngọc Huệ (An Giang) là câu hỏi "thích nhất" và sẽ gởi tặng bạn Ngọc Huệ một bộ phim Video Gia đình mà cô tự đánh giá phần lồng tiếng của mình "đắc ý" nhất.
(Theo Đất Mũi Chuyên Đề)