
Một năm gần đây, khán giả chương trình phim truyện HTV nhận thấy một giọng đọc lạ, mang phong cách riêng bởi cách phát âm đều đặn, rõ chữ nhưng lại trong trẻo, nhẹ nhàng, tình cảm cùng một cái tên tuy lạ mà quen - Bích Ngọc. Lạ vì là lần đầu giọng đọc ấy xuất hiện trên sóng truyền hình, trên phim truyện HTV nhưng cũng rất đỗi quen thuộc với những ai là fan của phim truyện Hong Kong, nhất là của hãng TVB. Chị là Bích Ngọc, là người sở hữu giọng đọc mà ai cũng bảo rằng: đọc "êm như ru".
Ấp ủ mơ ước trở thành diễn viên sân khấu, đã từng là đội trường đội ca nhà thiếu nhi thành phố, tốt nghiệp lớp diễn viên trường Nghệ Thuật Sân Khấu II loại giỏi, công tác ở đoàn kịch nói Kim Cương nhưng giờ đây chị lại được người khác biết đến với vai trò người đọc thuyết minh. Nói về sự trái ngược này và về cơ duyên đưa chị với nghề đọc, chị khiến người đối diện cảm thấy khâm phục và càng hiểu hơn tại sao khán giả lại yêu thích giọng đọc của chị. "Tôi luôn luôn nhớ nghề diễn của mình, ví như con tằm đến chết vẫn còn vương tơ nhưng tôi yêu gia đình của mình hơn ánh hào quang sân khấu, được diễn trên sân khấu là sở thích, là niềm vui nhưng nó chỉ là của riêng tôi, khi đọc phim, khi tôi biết mình đang chuyển tải những cảm xúc, tình cảm của nhân vật đến với khán giả, đó không còn là niềm vui mà trở thành hạnh phúc."
Bắt đầu là một diễn viên lồng tiếng phim do hãng TVB đào tạo, chuyển sang đọc thuyết minh, và chỉ trong thời gian ngắn chị đã chinh phục khán giả bằng thực lực của mình.
Việc chuyển từ lồng tiếng qua thuyết minh có khó khăn gì với chị không và chị đã làm gì để có thể thể hiện tốt?
Lồng tiếng đòi hỏi phải nhập vai, cảm nhận được nhân vật đến mức tối đã để khi đọc có thể khóc, có thể cười như chính mình là nhân vật đó, phải có khả năng thể hiện nhiều loại giọng khác nhau để biến hóa theo nhân vật. Nhưng khi đọc thuyết minh phải giữ giọng đều và xuyên suốt, một mình phải diễn tả cho tất cả nhân vật, phải biết cảm nhận kịch bản nhưng không thể nhập vai và tiết chế được tình cảm của mình. Đọc thuyết minh mệt hơn lồng tiếng nhiều và đòi hỏi khắt khe, phải làm việc độc lập, không có bạn diễn để nương theo cảm xúc của nhau. Tôi phải học rất nhiều và tự mình rèn luyện để có thể đọc thật tốt, có phim đọc đi đọc lại nhưng tôi không ngại vì như thế tôi sẽ vững nghề hơn.
Lần đầu đọc thuyết minh của chị đã diễn ra như thế nào?
Phim đầu tiên tôi đọc thuyết minh cho HTV là phim Đường đời, lúc ấy vì còn rất mới và thiếu kinh nghiệm nên có nhiều đoạn tôi đọc như lồng tiếng, "diễn hết cỡ", theo lời của các anh kỹ thuật (cười) nhưng sau này nghe lại thấy rất buồn cười. Đó cũng là một kinh nghiệm giúp tôi phân biệt ro đọc thuyết minh và lồng tiếng khác biệt như thế nào.
Chị đã đọc rất nhiều phim, vậy có phim nào đã để lại cho chị ấn tượng hay không?
Có chứ. Tôi thích phim Ánh dương cuộc đời vì đó là phim Hàn Quốc đầu tiên mà tôi đọc thuyết minh. Phim hợp với chất giọng của tôi và cũng đánh dấu bước tiến bộ của tôi vì khi đọc tôi đã chủ động tiết chế cảm xúc tốt nhất theo khả năng của mình. Tôi cũng thích phim Có tình có nghĩa. Ngoài ra ấn tượng khá thú vị đối với tôi đến từ phim Vua chứng khoán, một trong những phim đầu tiên, khi đọc xong phim đó tôi đã bệnh mất một tuần vì phải cố gắng đọc giọng thật cứng để phù hợp với nội dung phim.
Nếu có một bạn trẻ tìm đến chị để nhờ chị cho lời khuyên để có thể đến với nghề thuyết minh, chị sẽ nói gì?
Nếu nhận thấy mình có năng khiếu, có chất giọng thuần và sức khỏe tốt, bạn hay can đảm chọn lấy nghề đọc thuyết minh nhưng bạn phải có lòng đam mê đến cùng và sự rèn luyện nghiêm túc.
♦♦♦
Những lời tâm sự không văn hoa, không nhiều câu chữ nhưng ở chị tình yêu nghề thực thụ luôn đầy ắp. Đối với chị, niềm hạnh phúc là được đọc, được thể hiện những câu thoại trong phim thật tốt theo cách riêng của mình để cống hiến, đem đến niềm vui cho khán giả - trong đó có những khán giả ruột - là Mẹ, là ông xa Công Hậu và các con, những người luôn bên cạnh và tiếp thêm cho chị nghị lực trong mỗi bước đi.
Hữu Thảo
(Theo Tạp chí HTV - tháng 1.2005)